Gửi anh, người em sắp nói chia tay…

0 12

76f59c37ca8f71efea9a28b1f499a0be

Để gọi nhau là hai tiếng “người yêu” thì rất dễ, nhưng để yêu theo đúng cho nghĩa của hai chữ “người yêu” thì rất khó. Em và anh cũng đã từng gọi nhau là “người yêu” nhưng chưa bao giờ mình thuộc về nhau đúng không anh?

Nhiều lần, em tự hỏi mối quan hệ của mình là gì nhỉ?

Trong mắt người khác có lẽ mình cũng là một đôi tình nhân hạnh phúc không thua gì những đôi tình nhân khác, nhưng mặt sau thì chắc chẳng ai có thể biết được. Chính em cũng không biết phải đặt tên cho nó là gì nữa?

Một đôi tình nhân ư?

Ừ! thì cũng giống một đôi tình nhân, Cũng hẹn hò, cũng cà phê, cũng nắm tay như bao nhiêu đôi tình nhân khác trên phố.

Một đôi bạn thân?

Nghe cũng có vẻ giống vì hình như mình khá hiểu nhau để chẳng cần phải che giấu, hay cố ngụy trang một cái vẻ ngoài hoàn hảo gì nữa.

Có khi chẳng là gì cũng nên?

Vì hình như mình thuộc về hai thế giới không giống nhau?!

Ai bảo trời sinh em ra vốn tính ngông cuồng ngang nghạnh? Chưa bao giờ em biết đến hai chữ khuất phục.Em đã từng ao ước sẽ có một người có thể níu giữ đôi chân mình để em thôi bay nhảy, níu giữ trái tim mình cho em thôi mơ mộng .Em cần người có thể làm em thấy sợ chỉ riêng người ấy mà thôi. Nhưng dù thế nào em cũng mong đó là người có thể cho em mượn một bờ vai, cho em biết thế nào là cảm giác được che chở, được yêu, được nhớ như bao cô gái bình thường khác.

Vì xét cho cùng thì em cũng chỉ là một đứa con gái không hơn không kém.

Anh là người đầu tiên buộc em phải lên tiếng quá nhiều, là người em cảm giác mình cần phải chinh phục ngay lần đầu tiên gặp gỡ. Nhưng cũng là người em thấy mình sai lầm khi có ý nghĩ đó. Khi chợt nhận ra thì hình như mọi chuyện đã quá muộn? Anh đã đến để em biết được cảm giác “yêu”,để rồi anh và em cùng nhau bắt đầu một “tình yêu”. Nhưng đến bây giờ thì cái mà mình gọi là “tình yêu” đó lại là cái mà cả anh và em chẳng ai mong muốn.

Là lỗi của em hay do anh không phải là người đàn ông dành cho em? Điều đó giờ đã không còn quan trọng với em nữa rồi. Vì thứ được gọi là “tình yêu” ấy hình như là mối quan hệ làm cho nhau vui thì đúng hơn.

Giờ đây em hiểu ra rằng: Để gọi nhau bằng hai tiếng “người yêu” thì rất dễ, nhưng để yêu theo đúng cho nghĩa của hai chữ “người yêu” thì rất khó. Em và anh, chúng ta cũng đã từng là “người yêu” của nhau nhưng chưa bao giờ mình thuộc về nhau đúng không anh?

You might also like More from author

Leave A Reply

Your email address will not be published.